Có một buổi tối, tôi ngồi một mình trên tầng ba của trường mầm non — nơi vừa trở thành “nhà” của cả gia đình tôi sau khi tôi buộc phải bán đi căn nhà mà tôi và ba mẹ đang sống. Dưới sân, lớp học im lìm vì dịch. Trong điện thoại là những tin nhắn đòi tiền thuê mặt bằng, tiền lãi, tiền lương nhân viên. Và trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi lặp đi lặp lại: “Mình đã sai ở đâu?”
Hôm nay tôi kể lại quãng đó. Không phải để than thở, mà vì tôi tin: ai đang ở trong vùng tối của mình cũng cần nghe một câu chuyện có thật — rằng đáy không phải là điểm dừng, nó chỉ là chỗ để bật lên.
Trước khi mọi thứ sụp đổ
Tôi rời Samsung sau hơn bảy năm, từ bỏ một công việc lương cao, ổn định, một vị trí mà nhiều người mơ ước, để dẫn hai con về Việt Nam khởi nghiệp. Tôi tin vào bản thân. Và những năm đầu, niềm tin đó được đền đáp.
Tôi mở cửa hàng mỹ phẩm Hàn Quốc, rồi xây một thương hiệu trà sữa cao cấp của riêng mình. Chỉ trong một năm, tôi phát triển hơn mười một chi nhánh — mỗi lần khai trương là một lần con đường trước quán kẹt cứng người. Tôi cùng chồng mở trường mầm non song ngữ, một trong những trường song ngữ sớm nhất ở Nha Trang, học phí thuộc hàng cao nhất thành phố, vậy mà ngay tháng đầu đã có tám mươi cháu và phụ huynh xếp hàng tin tưởng.
Tôi đã nghĩ mình đang đi rất đúng. Tôi đã nghĩ khó khăn nhất đã ở phía sau.
Rồi COVID đến.
Khi mặt đất rút khỏi chân


Mười một cơ sở trà sữa của tôi đều là mặt bằng đi thuê. Một đêm, tất cả phải đóng cửa. Nhưng tiền thuê thì không đóng cửa — nó vẫn chảy ra mỗi ngày, đều đặn và lạnh lùng. Cộng thêm tiền thuê của trường mầm non, tiền lương cho nhân viên, cho giáo viên… Tôi gánh trên vai dòng tiền của cả một hệ thống đang đứng hình, và cả miếng cơm của những gia đình đang trông vào tôi.
Tôi nhớ những tháng mà riêng tiền lãi vay đã gần một trăm triệu đồng. Tôi vay nóng. Tôi vay bạn bè. Bất động sản đóng băng, tôi vẫn phải bán — và bán lỗ. Đến cuối cùng, tôi bán luôn căn nhà mà tôi và ba mẹ đang ở, để cả nhà dọn lên sống trên tầng ba của trường mầm non.
Đau nhất không phải là những con số. Đau nhất là ánh mắt của những người tôi thương.
Ba mẹ tôi lo lắng đến mất ngủ. Có lần ba tôi nói một câu mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in: “Ba sợ lúc chết không có nhà mà ở.” Chồng tôi — người luôn đứng cạnh tôi — bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, thất vọng. Anh thấy tôi làm việc gần như cả ngày lẫn đêm, chăm chỉ đến kiệt sức, mà kết quả lại là một đống đổ vỡ.
Tôi vốn tự hào là người lạc quan nhất quả đất. Nhưng những ngày đó, tôi thật sự thấy mình rơi vào bế tắc, tuyệt vọng và đau khổ đến mức tưởng như không còn đường ra.
Nhìn thấy cơ hội ngay trong đống tro
Và đây là điều tôi muốn bạn ghi nhớ nhất từ câu chuyện này: khủng hoảng không chỉ lấy đi — nó còn để lộ ra những cánh cửa mà lúc bình yên ta không nhìn thấy.
Giữa lúc tăm tối nhất, tôi để ý một vị trí đắc địa — ngay khu mà khách nước ngoài thường lui tới. Thay vì co cụm lại để “chờ qua dịch”, tôi chọn nhìn về phía sau cơn bão: rồi du lịch sẽ mở lại, rồi khách quốc tế sẽ quay về. Mười năm sống ở Hàn, hiểu văn hóa Hàn như người bản xứ — đó là tài sản không ai lấy đi được của tôi. Tôi gặp một đối tác người Hàn, và chúng tôi cùng lên kế hoạch xây một nhà hàng Việt Nam để đón khách du lịch Hàn Quốc.
Chúng tôi đổ rất nhiều tiền và tâm huyết vào đó. Đi tìm mô hình, chọn từng món ăn, chuẩn bị từng chi tiết.
Nhưng oái oăm thay, đúng lúc chúng tôi đầu tư xong thì dịch lại ập đến, lần này còn nặng hơn. Nhà hàng không mở được một ngày nào, mà vẫn phải gồng tiền mặt bằng suốt hai năm trời.
Hai năm. Trả tiền thuê cho một cánh cửa chưa từng được mở.
Ai cũng nghĩ chúng tôi sẽ buông. Nhiều lúc, tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng có một điều gì đó trong tôi không cho phép mình bỏ cuộc khi mình biết — biết chắc — rằng giá trị mình chuẩn bị là thật. Chúng tôi cắn răng giữ lại nhà hàng đó.
Điều tuyệt vời đã xảy ra
Rồi dịch cũng qua. Thị trường mở cửa. Khách Hàn Quốc bắt đầu để mắt đến Nha Trang.
Và khi cánh cửa cuối cùng được mở, tất cả những gì chúng tôi âm thầm chuẩn bị trong bóng tối hai năm bỗng phát huy sức mạnh: sự chu đáo, lòng hiếu khách, từng chi tiết nhỏ. Khách Hàn yêu quý chúng tôi. Họ truyền tai nhau. Chúng tôi trở thành nơi mà khách Hàn nhất định phải ghé khi đến Nha Trang — bánh xèo, bún chả, phở, nem nướng…
Chỉ trong sáu tháng, lượng khách tăng gấp mười lần. Đến nay, mỗi ngày chúng tôi đón từ một nghìn đến hai nghìn khách, gần như hoàn toàn là khách lẻ tự tìm đến qua review Google Maps và các blogger Hàn Quốc — không một đồng quảng cáo.
Từ một chi nhánh, chúng tôi mở tiếp Đà Nẵng, rồi Busan — nhà hàng Việt Nam lớn nhất và đẹp nhất ở Hàn Quốc hiện tại — rồi Phú Quốc. Bốn chi nhánh đón khoảng một triệu lượt khách nước ngoài mỗi năm, đoạt TripAdvisor Travelers’ Choice 2025 và giải VITA của Hiệp hội Du lịch Việt Nam cho nhà hàng được yêu thích nhất. Cùng với spa, tiệm nail trong hệ sinh thái, hiện tôi có hơn ba trăm nhân viên và doanh thu vượt một trăm tỷ mỗi năm.
Căn nhà tầng ba của trường mầm non ngày nào — giờ đã là một chương tôi kể lại trong nước mắt biết ơn.
Những bài học tôi đổi bằng cả gia tài
Nếu bạn đang đứng ở chỗ tôi từng đứng, đây là những điều tôi muốn trao lại:
1. Đáy không phải dấu chấm hết — nó là nền móng. Khi tôi bán căn nhà cuối cùng, tôi tưởng đó là tận cùng. Hóa ra đó chỉ là lúc tôi buông được nỗi sợ mất mát, để dồn toàn lực cho nước cờ tiếp theo. Bạn chỉ thật sự thua khi bạn ngừng đứng dậy.
2. Kiên trì không phải là cố chịu đựng — mà là giữ niềm tin vào giá trị mình tạo ra. Hai năm trả tiền thuê cho một nhà hàng đóng cửa nghe như điên rồ. Nhưng tôi gồng được vì tôi biết thứ mình chuẩn bị là thật. Kiên trì mù quáng là dại; kiên trì vì bạn tin vào giá trị thật — đó là bản lĩnh.
3. Lạc quan là một kỹ năng sinh tồn, không phải tính cách trời cho. Trong khủng hoảng, người bi quan nhìn thấy dịch bệnh; người lạc quan nhìn thấy ngày du lịch mở lại. Cùng một thực tại, nhưng cách bạn nhìn quyết định bạn chuẩn bị hay bỏ chạy.
4. Cơ hội thường ẩn trong rủi ro. Chính lúc thị trường hoảng loạn nhất, tôi tìm được mặt bằng đẹp, gặp đúng đối tác, và xây được thứ mà nếu mọi sự “bình thường” có lẽ tôi đã không bao giờ dám làm.
5. Tinh thần doanh nhân là dám chịu trách nhiệm cho cả những người tin mình. Áp lực lớn nhất của tôi không phải tiền, mà là không được phép gục — vì sau lưng tôi là gia đình, là nhân viên, là những người đặt niềm tin vào tôi.
Lời cuối
Đến giờ, nhiều người hỏi tôi có tiếc không khi rời bỏ Samsung, rời bỏ sự ổn định để lao vào ngần ấy chông gai. Câu trả lời của tôi vẫn vậy: nếu được chọn lại, tôi vẫn chọn con đường này.
Bởi tôi tin mỗi người chỉ sống một cuộc đời duy nhất — hãy sống sao cho mình không phải hối tiếc. Và tôi tin kinh doanh, sâu xa nhất, chính là tạo ra giá trị cho người khác; lợi nhuận chỉ là tấm gương phản chiếu giá trị mà bạn đã trao đi có đủ lớn hay không.
Nếu hôm nay bạn đang ở trong vùng tối của mình, tôi mong câu chuyện này nhắc bạn một điều: bạn mạnh mẽ hơn bạn nghĩ rất nhiều. Cơn bão nào rồi cũng tan. Việc của chúng ta là đừng buông tay khỏi điều mình tin — và chuẩn bị thật kỹ cho ngày mặt trời quay lại.
— Thảo Tara
Nếu câu chuyện này chạm đến bạn, hãy để lại một bình luận hoặc chia sẻ cho một người đang cần nghe nó. Và nếu bạn đang muốn thiết kế lại doanh nghiệp của mình để khách hàng sẵn sàng trả nhiều hơn, ở lại lâu hơn và quay lại nhiều hơn — đó chính là điều tôi đang đồng hành cùng các chủ doanh nghiệp mỗi ngày.